TÌNH THƠ GỞI NGƯỜI MƠ
(Mến tăng Em Kim Chi Phạm)
Đêm qua trong giấc ngủ mê
Nghe Tuấn Ngọc hát "Ai Về Sông Tương"
Nhắn người Em gái tôi thương
Sao đành nỡ dứt tơ vương phũ phàng
Đêm đêm trong giấc mơ màng
Tình yêu chợt đến vội vàng lìa xa
Từ nay vắng tiếng chim ca
Đèn khuya hắt bóng hình ta lạnh lùng
Tan rồi một mối tình chung
Nằm ôm kỷ niệm vô cùng đớn đau
Bây giờ kẻ trước người sau
Không còn chung lối bên nhau ngày nào
Nếu tình cờ lại gặp nhau
Giả vờ ngoảnh mặt cúi đầu bước đi
Xem như ta chẳng biết gì
Nhưng lòng quặn thắt bờ mi nhạt nhòa
Ngày nào tình dẹp ngàn hoa
Như chim tung cánh chan hòa nắng tươi
Cho môi Em đẹp nụ cười
Cho đôi mắt biếc rạng ngời ánh sao
Ngước nhìn lên khoảng trời cao
Ngỡ hồn ta đã lạc vào bến mơ
Bây giờ cách biệt đôi bờ
Sông Tương nước chảy hững hờ xót xa,
Trời xanh vắng tiếng chim ca
Ngày nào ríu rít mặn mà trao duyên
Tơ vương lỡ một cung huyền
Như cây vắng tiếng chim uyên trên cành
Thế là yến đã xa oanh
Nửa đêm thức giấc nhìn quanh một mình
Tương tư chỉ một bóng hình
Một thời yêu dấu lung linh trong hồn.
Từ bình minh đến hoàng hôn
Thương hình bóng cũ héo mòn tim ta
Gởi người cuối nẻo trời xa
Đôi lời vụng dại gọi là "Tình Thơ".
(Mến tăng Em Kim Chi Phạm)
Đêm qua trong giấc ngủ mê
Nghe Tuấn Ngọc hát "Ai Về Sông Tương"
Nhắn người Em gái tôi thương
Sao đành nỡ dứt tơ vương phũ phàng
Đêm đêm trong giấc mơ màng
Tình yêu chợt đến vội vàng lìa xa
Từ nay vắng tiếng chim ca
Đèn khuya hắt bóng hình ta lạnh lùng
Tan rồi một mối tình chung
Nằm ôm kỷ niệm vô cùng đớn đau
Bây giờ kẻ trước người sau
Không còn chung lối bên nhau ngày nào
Nếu tình cờ lại gặp nhau
Giả vờ ngoảnh mặt cúi đầu bước đi
Xem như ta chẳng biết gì
Nhưng lòng quặn thắt bờ mi nhạt nhòa
Ngày nào tình dẹp ngàn hoa
Như chim tung cánh chan hòa nắng tươi
Cho môi Em đẹp nụ cười
Cho đôi mắt biếc rạng ngời ánh sao
Ngước nhìn lên khoảng trời cao
Ngỡ hồn ta đã lạc vào bến mơ
Bây giờ cách biệt đôi bờ
Sông Tương nước chảy hững hờ xót xa,
Trời xanh vắng tiếng chim ca
Ngày nào ríu rít mặn mà trao duyên
Tơ vương lỡ một cung huyền
Như cây vắng tiếng chim uyên trên cành
Thế là yến đã xa oanh
Nửa đêm thức giấc nhìn quanh một mình
Tương tư chỉ một bóng hình
Một thời yêu dấu lung linh trong hồn.
Từ bình minh đến hoàng hôn
Thương hình bóng cũ héo mòn tim ta
Gởi người cuối nẻo trời xa
Đôi lời vụng dại gọi là "Tình Thơ".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét