CỔ TÍCH ĐỜI NAY
Tặng THIÊN NGỌC.
Cô hoạ sĩ của mẹ.
Chuyện xưa kể lại chốn Thiên Đình
Có nàng tiên nữ rất đẹp xinh
Nàng tên Thiên Ngọc thông minh nhất
Đẹp cả dung nhan đẹp dáng hình
Nàng mê máy móc thích vẽ tranh
Vẽ mây vẽ nước vẽ trời xanh
Ngao du đây đó tìm phong cảnh
Bỏ việc Thiên đình đi dạo quanh
Nàng như một họa sĩ lừng danh
Nét vẽ tài hoa đẹp long lanh,
Núi đồi mây nước như hòa quyện
Như tranh thủy mạc đẹp màu xanh
Ngọc Hoàng gọi nàng đến vẽ tranh
Vẽ cảnh hoàng cung chốn thiên thành
Vâng lời vội vã nàng cầm bút
Nguệch ngoac vài đường phác họa nhanh
Ngọc Hoàng nhìn tranh giận tím người
Nghĩ rằng tiên nữ vẽ trêu ngươi
Đọa đày nàng xuống nơi hạ giới
Sẽ chẳng cho quay trở về trời
Thế rồi tiên nữ xuống trần gian
Ngao du sơn thủy cảnh địa đàng
Trên vai mang nặng bộ giá vẽ
Đi khắp mọi nơi rất hiên ngang
Nàng tiên mang nét đẹp Trời ban
Mắt sáng long dęp vô ngần
Tóc dài buông xỏa như dòng thác
Má thắm môi hồng đẹp cao sang
Từ đó nàng thường hay lang thang
Gặp đôi chồng vợ sống bên đàng
Chuẩn bị ra đi tìm đất mới
Thoát khỏi cuộc đời sống gian nan.
Từ đó vợ chồng ấy cưu mang
Chăm sóc nàng như thể bà hoàng.
Và đặt tên nàng là Thiên Ngọc
Một viên ngọc quý Trời đã ban.
Nàng lớn lên dần với thời gian
Dung nhan tài đức rất vẹn toàn
Cha Mẹ nâng niu như bảo vật
Dẫu cho khổ cực chẳng thở than
Nàng đã quyết tâm học thành tài
Trên bước đường đi đến tương lai
Công thành danh toại nàng tự lập
Họa bức tranh đời chẳng phôi phai.
KIM CHI
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét